Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

Tình cảm chân thành

Guu.vn - Thôi nào, lau nước mắt và đứng dậy đi em gái, đời có bao nhiêu đâu mà em ngu si dành hết cho những ngày u uất?

Cuộc đời vốn là những chuổi ngày buồn, có điều em dành hết toàn bộ suy nghĩ của mình để buồn vì 1 điều duy nhất là tình yêu. Có ích kỉ không emkhi mà ngoài kia còn bao nhiêu chuyện đáng để rơi nước mắt, em lại buộc lòng mình với thứ tình yêu ngờ nghệch em cho là hạnh phúc còn tôi bảo đó là ngu si. Dành cho một kẻ không biết trân trọng yêu thương mà đem ban phát, em yêu người ta dần dà đầy ắp, còn người ta hằng ngày vẫn đạp lên những gì em vun đắp để tìm cái mới cho bản thân.
Có đáng không khi em phải nín lặng, yêu xa em khổ nhiều rồi, lúc em ốm biết đâu người ta đang vui vẻ bên người con gái khác quên dành cho em một cuộc điện thoại, em lắc đầu chối từ những suy nghĩ đầy lí trí cũng chỉ bảo vệ hình ảnh của anh ta trong trái tim "có lẽ anh bận quá nên em, e có ốm cũng tự chăm sóc mình được rồi". Cả lúc người ta cáu gắt, tôi cũng chỉ thấy em cười ngờ nghệch "tại anh công việc nhiều mệt mỏi nên cáu chút xíu thôi, chút nữa anh lại khác, vì em biết anh thương em nhiều"
Có đáng không khi em nhận được vài dòng stt đại loại gần giống với yêu thương, em cười tít mắt mà đến giờ mới biết cái đó đâu dành cho em, người ta đâu chỉ yêu xa có mình em đâu cô bé.
Có đáng không khi em nâng niu trân trọng tình cảm của em, còn người ta xem yêu thương như thứ quà cáp xô bồ của cuộc sống, có nên hay không khi em chẳng bao giờ muốn xóa tên kẻ xấu kia, biết người ta lừa dối, biết người ta không chỉ có mình em vậy mà em vẫn khăng khăng tin mồn một, tôi thấy thương em quá. Những người yêu thương em sẽ như thế nào khi thấy em hằng ngày vẫn rơi nước mắt vì một kẻ trăng hoa? Đừng tự dày vò bản thân thêm một giây phút nào nữa, dẫu biết rằng em đã từng có một khoảng thời gian yêu đương hạnh phúc đáng để ghanh tị, nếu có thể tôi chỉ mong người đàn ông kia khôn khéo hơn, biết dấu diếm kỉ hơn chút nữa để em và những cô gái tội nghiệp như em có thể yên tâm mà hạnh phúc nơi thứ tình yêu giả tạo của anh ta.
Này, hãy nhìn lại và yêu thương bản thân đi chứ, đúng là tình yêu đó đẹp, nhưng trên đời này làm gì có ai yêu đương kiểu sẻ chia? Rồi em sẽ tìm được ai đó yêu em thật nhiều, tình yêu lừa dối đó, em hãy cất lại đây coi như một hành trang trên con đường tìm kiếm hạnh phúc em nhé, đừng cố yêu thêm nữa, không đáng. Còn những cô gái tội nghiệp kia đang si mê trong thứ vòng tròn luẩn quẩn kia, hãy tin đi, một ngày nào đó họ cũng mạnh mẽ mà gạt nước mắt giống như em thôi, cố lên nào em gái, đời có bao nhiêu đâu mà em dành hết cho âu sầu u uất.


Xứng đáng Cho không

1. Đừng trút giận lên người khác: 

Chấp nhận mỗi người đều có lúc xuống tinh thần, không nên làm trầm trọng hóa vấn đề và trút nỗi bực dọc lên người khác, điều này chỉ khiến cho tình hình trầm trọng thêm và gia tăng sự bực mình; thay vào đó, hãy dựa vào bạn bè để xua đi sự khó chịu và lấy lại vui vẻ.

2. Đừng bận tâm đến sự đổ vỡ:

Chấp nhận sự đổ vỡ như một phần không thể thíếu của cuộc sống, không phải ai cũng lấy được người đầu tiên mình yêu, bạn có thể cũng không phải là một ngoại lệ. Thay vì bực tức, hãy nghĩ đến tương lai, làm một việc gì đó có ích cho bản thân, nỗi buồn sẽ trôi qua và bạn lại có một tình yêu mới.

3. Tránh chữ "biết rồi" khi người khác đang nói: 

Nó giống như "Tôi biết rồi, anh im đi ! ", đây là một cách dập tắt hứng khởi của người đang nói và đào một hố sâu ngăn cách giữa hai người (ta hãy tưởng tượng khi mình định nói với ai một chuyện thì được ném vào mặt "Biết rồi !"). Thay vào đó, hãy lắng nghe một cách vui vẻ vì người đó cũng đồng ý với mình hoặc cũng biết điều mình biết, và cùng nói với chuyện với họ về vấn đề chung này.

4. Kiểm tra lại những điều kì cục:

"Tôi có thể làm tất cả hài lòng", đó là một trong những điều kì cục. Cho dù ta có đối xử tốt với tất cả mọi người thì cũng không có nghĩa là mọi người đều sẽ đối xử tốt lại với ta. Thay vào đó, hãy vui vẻ với những người đối xử tốt lại với ta và làm đẹp thêm tình bạn đó; chấp nhận những người dửng dưng với những hành động tốt của ta, xem đó không phải là đối tượng để kết bạn.

5. Tập thiền như một cách lấy lại tinh thần: 

Con người ai cũng không tránh khỏi những suy nghĩ dài vô tận, những lo âu về công việc, về bạn bè và cả về bản thân...nếu ta không biết dừng những suy nghĩ này lại thì bộ óc của ta sẽ quá tải và BOOM, ta sẽ bị stress, mọi chuyện sẽ càng rối tung lên. Thiền sẽ là một cách rất hay mà bất cứ ai cũng có thể áp dụng được để giảm tải cho bộ óc. Ngồi ở một nơi thật yên tĩnh, đừng suy nghĩ đến bất cứ một chuyện gì và hãy thở thật sâu, ta sẽ thấy dễ chịu và đỡ căng thẳng hơn. Cuộc sống sẽ trở nên thoải mái và đầy niềm vui.

6. Đừng trở thành người bới lông tìm vết:

Đây là điều dễ làm và dễ gặp nhất ở mỗi người, luôn tập trung vào những sai sót, khuyết điểm của người khác và của chính bản thân, cường điệu những sai sót này lên bằng cách chê bai và ca thán...Khi đó ta sẽ luôn cau có và khó chịu và có một niềm vui ảo tưởng khi tìm ra một điểm yếu của người khác. Thay vào đó, chấp nhận những khuyết điểm đó như một phần không thể thiếu của mỗi người, tập trung vào những điều tốt của họ cũng như của bản thân ta; nếu như đó là một người ta chưa tìm thấy điểm tốt hoặc (có thể) không có điểm tốt (đối với ta) thì đó hiển nhiên là người không phải để ta bận tâm.

7. Cẩn thận khi chọn chiến trường: 

Ai cũng có những chiến trường của riêng mình, hãy suy nghĩ thật kĩ về tầm quan trọng của chiến trường trước khi chiến đấu, tránh những chiến trường không quan trọng có thể làm ta vừa tốn sức, vừa mất đi hòa khí. Tốt nhất là cho điểm theo thang điểm 10 cho từng chiến trường, nơi nào được chấm điểm từ 5 trở xuống thì không nên mắc kẹt vào. Điều này sẽ giúp ta tránh những căng thẳng trong cuộc sống và giải quyết công việc có hiệu quả hơn.

8. Chấp nhận lỗi lầm của mình:

Ta sẽ rất bực nếu một người bạn cứ chối trong khi lỗi của họ đã rõ. Đáng buồn, điều này xảy ra rất thường xuyên, con người có thể thấy lỗi lầm của người khác một cách dễ dàng nhưng ít khi chấp nhận lỗi lầm của mình. Khi ta không biết bơi thì đi học bơi, không thể ngồi nhà để người khác không biết điều đó. Nếu ta biết chấp nhận lỗi của mình, ta sẽ mau tiến bộ hơn và càng được mọi người yêu quý.

9. Vui vẻ vì người khác:

Bạn có thấy vui khi bạn của bạn gặp chuyện vui ? Nếu câu trả lời là có, xin chúc mừng, bạn đã có một nguồn dinh dưỡng rất quý cho cuộc sống hạnh phúc của bản thân. Nếu ta biết vui với niềm vui của người khác, ta đã làm lợi cho chính bản thân, có thêm niềm vui và làm ấm thêm tình bạn, trên hết, ta đã góp phần vào một thế giới cùng vui vẻ.

10. Hỏi người thân của bạn một cách chân thành "Điểm yếu của tôi là gì?":

Nghe những điểm yếu của ta từ miệng người khác không làm cho ta xấu hổ, vì có nói ra hay không thì họ cũng đã nhận ra điều đó, và bây giờ ta lắng nghe điều đó là có ích cho chính ta, một mặt biết được những ý kiến khách quan về bản thân để sửa đổi, mặt khác giúp cho người khác biết ta là một con người cởi mở, sẵn sàng tiếp thu ý kiến của người khác, khiến cho tình bạn cũng như tình cảm được bền lâu.

11. Chấp nhận sự buồn tẻ:

Điều này có vẻ trái với xu hướng hiện đại, nhưng không, sự buồn tẻ ở đây có nghĩa là không máy vi tính, không điện thoại di động, không tivi, không trò chơi điện tử...những tiện nghi này có làm cho chúng ta hào hứng nhưng nếu quá phụ thuộc vào chúng sẽ dẫn đến chúng ta mất dần đời sống nội tâm, không biết làm gì nếu tách ra khỏi những thứ đó. Chấp nhận sự buồn tẻ không có nghĩa là dừng làm việc hoặc ngừng phấn đấu, mà là hài lòng với một khoảng trống và một chút tĩnh lặng.

12. Đừng để tâm trạng bực bội tác động đến mình: 

Đây là điều rất quan trọng, khi xuống tinh thần, chúng ta dễ chán nản, kéo theo sự bực bội và những hành động thiếu suy nghĩ...điều này có thể tránh được khi ta bình tĩnh suy xét sự việc, tầm quan trọng của nó, mức độ nghiêm trọng và hướng giải quyết...Lúc này, kiên nhẫn chính là chìa khóa cho sự thành công. Bài tập minh họa: ngồi một mình ở nơi yên tĩnh, nhắm mắt lại:

- Thả lỏng người, nghĩ về một những chuyện tốt đẹp nhất bạn đã trải qua hoặc nghỉ về những con người bạn yêu mến nhất, thả mình vào những cảm giác vui vẻ đó và nở một nụ cười thật tươi.

- Nghĩ về những chuyện khó khăn nhất đã từng xảy ra đối với bạn, về những người mà bạn không thích, những sự bực bội họ đã gây ra đối với bạn, chìm vào những cảm xúc khó chịu này trong vài phút. Bạn thấy sao? Cũng là chính bản thân ta, cũng là nơi ấy, cũng là chưa có chuyện gì xảy ra, ta có thể hòa mình một cách thoải mái vào những cảm giác dễ chịu hoặc khó chịu với những ý nghĩ bực bội; tất cả phụ thuộc vào chính bản thân ta và cách ta nhìn nhận sự việc.

13. Cũng đừng để tâm trạng bực bội của người khác tác động lên mình:

Khi những người xung quanh ta xuống tinh thần, họ sẽ bộc lộ điều đó ra, chán nản, cái kỉnh, quát tháo...Ta dễ dàng bị cuốn theo những hành động của họ, cũng chán nản, quát tháo lại...Thay vào đó, nên hiểu và chấp nhận rằng ai cũng có lúc xuống tinh thần, có thể ta không thích cách họ làm nhưng chỉ cần hiểu điều này thì ta dễ cư xử hơn.

14. Chơi thể thao:

Có lẽ không cần nói nhiều ở lời khuyên này, ai cũng biết thể thao có nhiều ích lợi : cả thể chất lẫn tinh thần, có một thân hình đẹp và sức khỏe tốt, tinh thần thoải mái. Rất tuyệt !!!

15. Viết ra giấy: 

Viết ra suy nghĩ của mình một cách tự nhiên sẽ làm cho ta thấy dễ chịu hơn nhiều so với những suy nghĩ mông lung, lan man trong đầu, viết ra giúp ta khẳng định cảm giác của mình một cách rõ ràng, tránh được những hành động vội vàng thiếu suy nghĩ.

Bài tập minh họa: khi đứng trước một quyết định, hãy viết ra giấy, một cột viết lợi ích và một cột viết về cái hại, đối chiếu hai cái,bạn sẽ ra được một quyết định hợp lý, tránh tốn thời gian do dự, lưỡng lự.

16. Đừng chờ đợi cuộc sống dễ dàng hay không hề có rắc rối:

Bạn sẽ nói "Dĩ nhiên rồi !", nhưng không, điều đáng buồn là đa số chúng ta biết điều này nhưng không thực hiện được, ta bực khi chiếc máy vi tính bị hư, ta bực khi người khác cư xử khác với những gì ta muốn. Ta bận tâm bởi những chuyện nhỏ nhặt mà quên rằng chúng ta đã biết rõ những điều đó là hoàn toàn hợp lý. Dĩ nhiên, chấp nhận những khó khăn đó và bình tĩnh giải quyết sự việc vẫn tốt hơn là tốn thời gian ngồi bực.

17. Thể hiện lòng nhiệt tình: 

Người nhiệt tình sẽ có cơ hội thành công lớn hơn người biết nghĩ nhưng không dám làm. Có thể ta không giỏi nhưng chính sự nhiệt tình sẽ cuốn hút mọi người chú ý và giúp đỡ ta, sự nhiệt tình sẽ giúp ta vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, sự nhiệt tình tạo nguồn cảm hứng và lòng hăng say trong công việc. Nói tóm lại, sự nhiệt tình đem đến thành công.

18. Tìm thấy thanh thản trong sự cho đi:

Không có cảm giác nào giống như cảm giác thoải mái khi ta vừa làm một việc gì tốt cho ai đó, cho dù người đó có cảm ơn ta hay không. Trở thành một người tốt, không dễ tí nào, nhưng sẽ rất vui, một niềm vui đặc biệt của sự cho đi, từ niềm vui này sẽ có thêm một niềm vui khác, niềm vui của người được ta giúp đỡ (niềm vui này bất cứ ai trong chúng ta đều đả từng trải qua). Tất cả cùng vui và chẳng ai vui, bạn chọn cái nào ?

19. Làm mới bản thân: 

Làm mới bản thân sẽ giúp ta thêm thích thú trước công việc, tránh sự nhàm chán dễ gặp, nâng cao năng suất...blah..blah..blah...Mỗi ngày bỏ ra một thời gian nhất định để đọc một cuốn sách hay, sắp xếp lại nhà cửa hoặc nơi làm việc, làm những việc bạn ít khi làm hoặc chưa làm bao giờ...blah..blah...blah...Đúng vậy, có rất nhiều cách để làm mới bản thân, chọn cho mình một cách và bạn sẽ thấy rất hay.

20.Hãy chuẩn bị từ sớm:

Lại một lời khuyên kiểu ai-cũng-biết, nhưng, hầu hết, ai-cũng-không-làm. Nên nhớ lại những lần chúng ta vội vã làm một việc mà trước đó chúng ta có rất nhiều thời gian để làm. Những lý do thường được đưa ra là : "Tôi không có thời gian", "Tôi rất bận", "Tôi gặp một số khó khăn","Tôi rất...". Chúng ta nghĩ rằng mình là nạn nhân và chấp nhận điều đó để luôn luôn ở trong sự vội vàng, căng thẳng. Thay vào đó, hãy tự tin rằng mình có thể kiểm soát được thời gian của mình, bằng cách tạo ra một thời gian biểu hợp lý, ta chẳng cần phải tạo ra nhiều lý do để biện minh cho hành động của mình.

21. Tránh cái bẫy 90 - 10 :

VD minh họa 1 : nếu ta được một người đưa cho một tờ giấy trắng có một vết mực trên đó. Ta sẽ nghĩ gì nhỉ ? "Ồ, có một vết mực !", chính là ta đã hoàn toàn quên đi vết mực đó hoàn toàn nhỏ nhoi trong một tờ giấy phần ( rất rất ) lớn trắng tinh. Điều này có nghĩa gì ? Đó chính là quy luật 90-10, chúng ta thường chú trọng và quan tâm vào 10% tồi tệ và ít để ý đến 90% điều tốt đẹp kia, hoặc ít nhất để 10% điều tồi tệ ảnh hưởng đến suy nghĩ của ta.

VD minh họa 2 : nếu ta phải tiếp 10 người khách, 9 người nói chuyện rất vui và thú vị, còn một người cứ thích cãi nhau và làm ta bực bội. Thế là, nếu người khác hỏi ta về buổi tiếp khách, ta sẽ trả lời :" Không vui lắm, có một người cứ thích cãi lại và luôn làm tôi bực !!! ". Hiếm người sẽ trả lời :" Hôm đó thật tuyệt, hầu như mọi người đều nói chuyện rất vui và tôi thật sự thích thú !"

Nói tóm lại, ta sẽ tận hưởng cuộc sống một cách thú vị hơn nếu ta chú ý vào những điều tốt đẹp và ít để tâm đến những chuyện nhỏ làm ta không vui.

22. Không bận tâm đến những việc thật sự nhỏ nhặt:

Cuộc sống đầy những rắc rối, nếu chúng ta không biết cách bỏ qua những rắc rối, những chuyện nhỏ nhặt đời thường, ta sẽ luôn bị ám ảnh bởi những khó khăn, luôn cảm thấy nặng nề, bị bao quanh bởi nhiều vấn đề có vẻ như thật to tát. Thay vào đó, nên bỏ đi thói quen quan trọng hóa vấn đề, biết chọn chiến trường (mục 7), không nên bới lông tìm vết (mục 6), thư giãn (mục 5, 9, 14, 19). Chúc bạn thành công !

23. Đừng giữ nỗi đau trong lòng: 

Nhiều người nghĩ rằng :"Tôi không sao, tôi là một người mạnh mẽ, tôi có thể giải quyết được vấn đề, tôi không cần ai giúp đỡ cả", hoặc "Tôi không dám nói cho họ biết, họ sẽ không quan tâm, họ sẽ làm tôi mắc cỡ, họ sẽ chẳng giải quyết được gì" hoặc thậm chí có người cố giữ nỗi đau trong lòng và cứ chìm đắm trong những suy nghĩ buồn chán, tuyệt vọng. Thay vào đó, hãy nói cho bạn của ta biết khi ta gặp chuyện buồn, có thể ta sẽ cần giúp đỡ, có thể ta không cần, nhưng ít nhất ta cũng đã nói ra được những điều ta suy nghĩ, nói ra được sẽ giúp ta giảm đi nỗi buồn, và cũng là cơ hội để ta xem xét lại mức độ nghiêm trọng của nó, tránh chìm trong những suy nghĩ mông lung. Hoặc, ta có thể viết ra những suy nghĩ của mình, đây là phương pháp giảm đau khá nhanh chóng và hiệu quả cho những ai không có được người bạn đáng tin cậy hoặc những ai e thẹn chuyện nói ra. Khi viết ra, ta sẽ có thêm thời gian suy nghĩ và đủ chín chắn để nhìn nhận sự việc. (mục 15, bài tập minh họa )

24.Đừng đánh giá thấp bản thân:

VD minh họa: người ta cho một con bọ gì đó vào trong một cái hộp và đậy nắp lại; khi con bọ nhảy lên, nó luôn đụng phải cái hộp, luôn luôn. Sau đó, ta mở nắp hộp ra, ta thấy có thể dễ dàng thấy chú bọ này vẫn nhảy đến độ cao ngang bằng với cái nắp hộp, mặc dù lúc trước chú có thể dễ dàng nhảy cao hơn nhiều. Điều đáng buồn ở đây là chúng ta có nhiều người lâm vào trường hợp giống chú bọ ở trên: gặp phải khó khăn -> không giải quyết được khó khăn, khi điều này xảy ra thường xuyên hơn, chúng ta sẽ nhụt chí, chán nản, không tin vào bản thân, tự đánh thấp mình, cũng chính là hạ thấp khả năng thành công của bản thân.

Một điều ta không nhận ra: không giải quyết được vấn đề không phải là do ta không có năng lực, chính xác là do ta tiếp cận vấn đề chưa đúng cách, dẫn đến hành động thiếu chính xác. Điều này có thể sửa được khi ta có nhiều kinh nghiệm hơn, biết được nhiều phương pháp tiếp cận vấn đề hơn.

Nói tóm lại, không có gì nguy hiểm bằng tự đánh giá thấp bản thân, qua đó, ta đã tước đi cơ hội thành công của chính mình. Thay vào đó, sự tự tin sẽ là bầu nhiệt huyết giúp ta đứng vững trước khó khăn và nhanh chóng tìm được hướng giải quyết.

Cũng đừng quá đánh giá bản thân quá cao!


Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

ĐỜI THƯỜNG

 Không có Em, ta làm mây yêu chân trời bay theo gió cuốn qua bao trời phiêu lãng.
Không có Em, ta làm cánh chim yêu đại ngàn vút cánh bay qua bao cánh rừng thẳm.
Không có Em, ta làm hoàng hôn yêu tịch liêu hòa vào đêm trường rồi tắt hẳn.
Không có Em, đôi khi ta như cây cỏ, mây trời, cánh chim, bóng nắng, ... học cách bay đi dong ruổi, lúc ẩn lúc hiện, chợt có chợt không, hòa nhập tịch liêu, biến hình như vô thường thay đổi, ...
Như chính Em, cung bậc lúc bổng lúc trầm, dệt thêu bao ảnh tượng.
Và như vậy, ta cùng Em ngóng đợi sự trở về của tình yêu vô vàn, tan loãng bao trời hoang liêu!


Em là ai?

Em là ai
Sinh ra nỗi nhớ đầy vơi 

Trái tim ta vốn giá băng 

Nay thành lửa đốt 

Em là ai mà gây ra bao cuồng phong bão tố 

Ta vốn là biển lặng triền miên 

Yên bình thản nhiên bao thủa 

Vui sầu với cô đơn dằng dặt 

Miên mang viễn mộng muôn trùng …   

 
 
Giờ đây, 

Không có em như màn đêm không trăng 

Không có em như ngày tắt nắng 

Quên dần 

Lối đi về với trống vắng quen hơi 

Quên dần 

Tháng năm phù du hoang lạnh 

 
Và em là ai?
Ngày tháng giờ thành uẩn khúc 

TRANG VỞ ĐỜI THƯỜNG
Tác giả: Thái Thanh


Làm quen, kết bạn, tiếp xúc với mọi 
người nhưng để hiểu biết từng cá vị không dễ. Nhiều khi chơi rất thân với bạn mà cũng không thể hiểu bạn hết được. Hiểu chính mình đã khó, thì người hiểu mình làm sao dễ. Tìm được người hiểu mình hiếm như tìm sao dưới biển. Do vậy, ai tìm được bạn quí, hiểu mình, biết mình và chia sẻ với mình mọi khó khăn trong cuộc sống, ấy chính là người đại phúc. 

Hiểu người là cả một nghệ thuật, khám phá nhân vị thật không dễ. Mỗi người một thế giới, tuy ta sống trong cùng một thế giới, thế nhưng ở nơi mỗi cá vị, lại ẩn chứa một thế giới riêng, khác biệt. Một thế giới vừa có cái chung mà vừa có những cái riêng. Cái chung là của nhân loại, cái riêng chính là cái làm nên mỗi người. 

Nói đến cái riêng của từng cá vị không đồng nghĩa chẳng ai có thể đặt chân đến. Thế giới tâm hồn, thế giới linh thiêng ấy không phải không ai đụng chạm được. Người ta vẫn có thể đến với nhau, nhưng điều quan trọng là đến để làm gì, để phá huỷ hay xây dựng? 

Người bạn chân thành phải là người bạn biết mở lòng đón nhận người khác, khi biết mở lòng đón nhận tha nhân cũng chính là khi để tha nhân có thể bước vào thế giới của mình. Người bạn tốt là người bạn biết khám phá thế giới tha nhân, khám phá những nét đẹp để mà trân trọng, yêu mến và ca ngợi, chứ không phải để tàn phá, huỷ diệt. 

Không gì thú vị, hấp dẫn hơn việc khám phá thế giới tha nhân. Mỗi mảnh đất riêng tư ấy có những điều tốt đẹp, cao cả khiến vui thú bất cứ ai muốn đến đặt chân. Nhưng cũng thật đáng tiếc cho những ai không trân trọng và yêu mến đủ thế giới tư riêng của tha nhân. Tự tiện phá huỷ công trình Thiên Chúa ngay trong tâm hồn tha nhân, đó là một việc làm bất nhân, đáng lên án và loại trừ. 

Tìm hiểu người không phải để bêu riếu nhưng để trân trọng và yêu mến. Hiểu người để cảm thông, để sẻ chia, để nâng đỡ. Không gì trong cuộc sống quí trọng bằng tình bạn, khi đã tìm được người bạn tri kỉ, ta cần nắm thật chặt, bởi đó chính là hành trang thiết thực nhất cho đời bạn. 

Muốn kết thân với ai, trước tiên bạn cần tìm hiểu người ấy là ai, người ấy như thế nào. Thời đại hôm nay, nhân loại không mấy quan tâm đến việc khám phá thế giới tâm linh của tha nhân, người ta chỉ đề cao đến những giá trị vật chất bên ngoài. Người ta chú trọng quá nhiều đến thế giới vật chất, đâu còn quan tâm đến thế giới tâm hồn con người có gì hay, có gì kỳ diệu để mà chiêm ngưỡng, trân trọng và yêu mến cơ chứ? 

Thế giới này không gì quí hơn tình bạn. Ai có thể sống giả không có bạn? Tình bạn cần thiết như con người cần cơm để ăn, áo để mặc. Ai đã một lần sống thiếu bạn, cần bạn hiểu mình mới thấy tình bạn quan trọng. Không gì bất hạnh bằng người sống không bạn. Và không ai bất hạnh bằng người có người bạn bội phản. 

Khám phá nét đẹp trong thế giới tâm hồn của bạn cũng chính là khám phá chính bản thân. Tìm được điều kỳ diệu trong tâm hồn bạn chính là tìm kiếm được kho tàng. Không bài học nào sâu lắng bằng bài học bạn khám từ thế giới tâm hồn tha nhân. Bởi nó chính là những chứng từ sống. 

Các tông đồ được diễm phúc kề cận bên Chúa, chung vai sát cánh với người Thầy mình yêu mến. Nhưng ngặt một nỗi, chẳng ai trong các ông hiểu Ngài. Thế giới tâm hồn Ngài và các ông cách xa nhau quá, khó tìm gặp điểm chung. Ngay chính với Phêrô, là người luôn luôn kề cận bên Chúa, mà cũng bị rầy la chỉ vì không hiểu Chúa! 

Không gì bất hạnh hơn kẻ sống với người bạn không có điểm chung, họ sống bên nhau mà chẳng hiểu về nhau, chẳng biết bạn mình đang nghĩ gì, suy gì, đó chẳng phải là bất hạnh? Tại sao nói yêu bạn, thương bạn mà tôi vẫn không thể cảm nhận tâm tư tình cảm của bạn. Nếu thực sự yêu, tình yêu ấy chắc chắn sẽ dạy cho tôi biết người bạn tôi yêu thương. 

Nói yêu Chúa, mà tại sao tôi vẫn không thể nào hiểu Chúa, không thể biết Ngài thế nào, Ngài thao thức gì, khao khát gì, mong muốn gì? Bên Chúa dong duổi những ba năm ròng, các tông đồ vẫn chưa thể nào hiểu đường lối và ý định Thiên Chúa. Các ông không thể nào mường tượng nổi vị Thầy mà mình kính tôn, yêu quí vậy, lại bó tay trước thập giá cuộc đời. Hay chính vì các ông quá hiểu Ngài mà xem nhẹ thập giá, vì tin Thầy có toàn quyền trên sự ác, sự dữ? Ở với Thầy, bên Thầy, mà các ông vẫn không thể biết Thầy là ai? Đức Giêsu là ai? Với các ông, vẫn đang là một dấu hỏi, ngoại trừ Phêrô được ơn mặc khải, còn với tôi, Ngài là ai? 

Kytô hữu nào hầu như cũng được diễm phúc học biết yêu mến Chúa từ thuở thơ bé, thế nhưng hỏi thử mấy ai dám tuyên tín mình hiểu Chúa, am tường đường lối và ý định của Ngài để sẵn sàng sống vâng phục, đón nhận mọi thánh ý Ngài gửi đến trong đời. Như vậy, tên gọi Giêsu ấy, có nói lên chính con người Ngài chăng? Ngài có phải là Đấng phải đến chăng? 

Tên gọi Đấng cứu thế nói lên chính sứ mạng của Ngài, nhưng nào có ai hiểu Chúa, để biết sứ mạng cũng như chương trình lịch sử cứu chuộc của Ngài. Làm sao có thể nhận biết người mình yêu mến giả như không có trái tim yêu chân thành, con tim chân chính sẽ tự tìm ra lối, chính tình yêu sẽ dạy họ biết người họ thương yêu. Do vậy, ai chưa hiểu bạn mình chính là kẻ chưa biết học sống yêu chân thành, thì sao họ biết trân trọng bạn mà đúng ra họ phải trân trọng chứ?! Và nếu ai thực sự hiểu Chúa, thực sự biết mọi thao thức trong thế giới tâm hồn "bạn" mình, người ấy sẵn sàng đi vào con đường thập giá, con đường tình yêu! 

Lạy Chúa, nếu chân thành lật từng trang Kinh Thánh, con có thể hiểu Ngài là ai. Nếu thành khiết mở từng trang lời Chúa, con có thể nhận biết thế giới tâm hồn Ngài: nhiệm mầu, huyền diệu đầy thú vị khiến vui lòng bất cứ những ai muốn đến đặt chân. Trang viết hồn con cũng mở toang, ở đó có cả một thế giới... Chỉ cần bước qua ngưỡng cửa tâm hồn là có thể đụng chạm đến thế giới tâm linh con đầy phức tạp và phong phú. Ngày nào con cũng cầm bút, cầm bút để viết vào trang vở hồn mình những khắc khoải của cuộc sống đầy âu lo. Chỉ cần lật từng trang, là có thể nhận biết cả hành trình lịch sử... Thế nhưng, con không muốn tự mình viết nữa, chỉ mong Thiên Chúa cầm tay con mà viết. Xin Chúa mặc sức viết những nét chữ yêu thương như Ngài mong muốn. Trước đây, con viết vì hoài bão mong được hiểu, giờ thì con chỉ mong hiểu Chúa để yêu Chúa trọn tình. Có viết vậy hay viết nữa, cũng chẳng ai có thể đụng chạm đến cõi lòng con phức tạp, những vết nhăn hằn sâu trong kí ức chưa được thẳng nếp. E ngại gió đời xé toạc trang vở nhàu nát cũ kỹ đầy vết lấm lem, nhơ bẩn. Lòng chỉ mong được Thiên Chúa đụng chạm. Ở tận đáy lòng chỉ mong Thiên Chúa hiện diện. Xin Ngài chiếm hữu, làm chủ và cất giữ trái tim con cho riêng Ngài, hầu con còn kịp nhận biết, am hiểu Ngài là ai với con trong đời, để mà can đảm đón nhận thập giá, từ khước mọi vấn vương... 
(Bỗng nhiên mình thấy nhớ một người bạn quá! Bỗng nhiên cũng thấy buồn và chán thay cho một người bạn quá! Buồn vui lẫn lộn trong mình... Mình chạy sang nhà bạn Thái Thanh tìm đọc lại entry này rồi Coppy từ nhà bạn Thái Thanh mang về để suy ngẫm và tiếp tục làm hành trang cho mình trong cuộc đời).